Tọa đàm khoa học: Hiện tượng người Mông theo Dương Văn Mình ở miền núi phía Bắc: Thực trạng và một số vấn đề đặt ra

19/06/2020

Tọa đàm khoa học: Hiện tượng người Mông theo Dương Văn Mình ở miền núi phía Bắc: Thực trạng và một số vấn đề đặt ra
Ngày 18/6/2020, tại trụ sở 1B Liễu Giai, Viện Thông tin KHXH đã tổ chức tọa đàm khoa học với chủ đề “Hiện tượng người Mông theo Dương Văn Mình ở miền núi phía Bắc: Thực trạng và một số vấn đề đặt ra”. Diễn giả của buổi tọa đàm là TS. Phạm Hoàng Giang, Khoa Triết học, Trường Đại học KHXH và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội.

Tham dự buổi tọa đàm có các cán bộ nghiên cứu của Viện Thông tin KHXH, Viện Dân tộc học, Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam.

 

Bài thuyết trình của TS. Phạm Hoàng Giang chú trọng thông tin về Dương Văn Mình; giải thích nguyên nhân hình thành hiện tượng một nhóm khoảng 7.000 người Mông theo “tín ngưỡng Dương Văn Mình” ở các tỉnh Cao Bằng, Bắc Kạn, Thái Nguyên và Tuyên Quang; đồng thời kiến nghị một số vấn đề chính sách liên quan đến hiện tượng này trên cơ sở các kết quả nghiên cứu thực địa.

 

 

Diễn giả thông tin cho biết, Dương Văn Mình sinh năm 1961 ở Hàm Yên, Tuyên Quang. Tháng 8/1989, Dương Văn Mình tự nhận là “Đấng cứu thế của người Mông”, là giáo chủ tạo lập “tín ngưỡng Dương Văn Mình”, xây dựng các “nhà đòn” để tập hợp những người Mông tín đạo đến cầu nguyện, hát thánh ca và nghe truyền giáo.

 

 

Tại buổi tọa đàm, TS. Phạm Hoàng Giang khẳng định sự cần thiết phải xác định rõ “tín ngưỡng Dương Văn Mình” là một hiện tượng tôn giáo mới hay là một tổ chức tôn giáo bất hợp pháp. Dưới góc độ một hiện tượng tôn giáo mới, vấn đề cần nghiên cứu là các đặc điểm nhận dạng về giáo chủ, nghi lễ thờ cùng, cơ sở thờ tự, giáo lý, và cộng đồng tín đồ. Dưới góc độ một tổ chức tôn giáo bất hợp pháp, vấn đề cần nhìn nhận là thực tế tồn tại của tổ chức, phạm vi ảnh hưởng của tổ chức đối với đời sống xã hội.

 

 

Theo diễn giả, một số lý do căn bản dẫn đến hiện tượng nhiều người Mông ở một số vùng núi phía Bắc tin theo Dương Văn Mình là: cuộc sống nghèo đói, kinh tế khó khăn, bản làng không có điện, đường, trường, trạm… nên muốn đổi đời; người ốm bệnh không có thuốc, không đến được bệnh viện, mời thầy về cúng không khỏi; trẻ em thất học, người lớn mù chữ, trình độ dân trí thấp… Lợi dụng thực tế này, Dương Văn Mình đã thực hiện lôi kéo, xúi giục người dân bỏ bê việc thờ cúng tổ tiên, không chăn nuôi, không làm nương rẫy, bỏ việc thổi khèn, thổi sáo để cầu nguyện “người trời” cứu giúp, mang lại cuộc sống ấm no, khỏe mạnh.

 

 

Một số nguyên nhân khác khiến đồng bào dân tộc thiểu số người Mông muốn cải đạo có thể kể đến là sự suy yếu phần nào của tôn giáo, tín ngưỡng truyền thống; ảnh hưởng của truyền thông, sự khôn khéo của nhà truyền đạo; một số bất cập trong chính sách và thực hiện chính sách của các cấp chính quyền địa phương.

 

 

Căn cứ những đặc thù về lịch sử, văn hóa, tâm lý tộc người của đồng bào dân tộc Mông, căn cứ tình hình phát triển thực tế của nhóm người Mông theo Dương Văn Mình, diễn giả Phạm Hoàng Giang kiến nghị phải có những giải pháp cụ thể: đầu tư về kinh tế; cải thiện đời sống văn hóa, xã hội; nâng cao dân trí, thay đổi nhận thức, giáo dục; quan tâm giải quyết vấn đề người lao động di cư; tạo kênh đối thoại để người dân tin tưởng, hợp tác với chính quyền; củng cố đội ngũ những người có uy tín trong cộng đồng người Mông truyền thống, tạo điều kiện cho họ phát huy vai trò cá nhân trong cộng đồng, hướng họ tự thay đổi, cải biến theo hướng xóa bỏ một số hủ tục, đồng thời thích nghi với hoàn cảnh hiện tại, duy trì những giá trị văn hóa và tôn giáo truyền thống của đồng bào người Mông còn phù hợp với xã hội Việt Nam hiện nay, hướng họ hợp tác với các cấp chính quyền.

 

 

Nội dung thuyết trình của TS. Phạm Hoàng Giang đã nhận được nhiều ý kiến trao đổi, phản biện, thảo luận; mở ra một số hướng nghiên cứu liên quan trong các lĩnh vực tôn giáo học, nhân học, dân tộc học.

 

Buổi tọa đàm đã thành công tốt đẹp.

 

 

 

 

 

-MD-

 

 

 

 


Các tin đã đưa ngày: